Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

To Ca' Ma^p

Nỗi nhớ dâng đầy trong em.
Gương mặt anh...
nụ cười anh
vòng ngực ấm
Tưởng như máu trong tim đông đặc
Nồi nhớ dâng đầy, dâng đầy....

* Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách
Mà sao? Mà sao?
Em không thể tới bên anh?
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
Đến bên bờ, chỉ là giấc mơ....
Căn phòng đêm nay câm lặng Sao như lửa cháy bốn bề.
Em ùa chạy như lá khô gió cuốn
Miên mang trong nỗi đớn đau.
Mà không thể.... ra ngoài nỗi nhớ
Không thể.... ra ngoài nỗi nhớ... đâu anh!

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010

Đi tiếp...

Để status trên fb "A coffee...inspire a new week" mà lòng e nhói đau. Tệ thật...Nếu như biết vẽ, giờ em sẽ vẽ một bức tranh, nền là mùa thu với lá vàng, với chút gió se, và e, chỉ có một mình, váy màu lá, môi hồng, má hồng đi giữa phố, miệng hơi hé cười hướng về phía trước...nhưng bước chân thì đi ngược lại...

Giá e biết vẽ, giá em biết nói ra được bao nhiêu cảm xúc trong lòng, hẳn lòng e sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

E vẫn yêu anh, tại sao lại thế được cơ chứ, tại sao, tại sao, tại sao